Điều gì sẽ đến nếu bạn là một người có tư duy liên kết tổng hợp, nhưng lại bị hạn chế ngôn ngữ các chuyên ngành.
Tôi là một kiến trúc sư thiết kế bản vẽ kiến trúc công trình. - Tư duy liên kết bền vững giữa kết cấu và quá trình công trình được sử dụng. - Mang một chút tư duy triết học tự chiêm nghiệm - Kết hợp cả 2 tạo thành một hệ tư duy đa ngành
Chắc đó cũng là lý do gần 2 năm trước khi tiếp xúc với AI, tôi luôn đặt câu hỏi nên sử dụng nó như thế nào, làm sao để AI là một công cụ hữu ích khuếch đại ý tưởng chứ không phải công cụ tư duy.
Giống như chuyên ngành của tôi, tôi có thể vẽ phối cảnh bằng tay nhưng công cụ vẽ máy lại giúp khả năng đó khuếch đại vì chúng xoay được, nhìn được từ nhiều hướng, thay đổi kiến trúc linh hoạt.
Tại sao tôi phải đặt các câu hỏi khi sữ dụng AI?
Ban đầu cũng như mọi người tôi dùng AI để trò chuyện như những người khác. Và rồi tôi muốn nó hiểu tôi để giúp tôi tối ưu hơn trong công việc. Nhưng rồi tôi nhận ra:
Nó không phải nhớ những gì tôi nói
Nó cũng không hiểu những gì tôi nói
Nó chỉ ghi nhận và lặp lại khi tôi chạm trúng vấn đề trước đó
Câu hỏi mới được đặt ra:
Vậy làm sao để nó thực sự nhớ
Làm sao để nó tự liên kết các câu chuyện mà không cần nhắc
Làm sao để nó không đánh lừa tôi bằng ảo giác
Tôi thấy gì?
Tôi bắt đầu với nó bằng cách để nó phải trả lời tôi một cách trung thực nhất mà không cần phải có điều kiện như “hãy trung thực” “hãy khách quan”. Tôi truy đến cùng từng vấn đề triết học mà tôi đề cập, ép nó phản tư chính câu trả lời của mình. Tôi nhận ra rằng, à nó chỉ là một công cụ trả lời dựa trên những gì tôi đưa vào. Nó không hề hiểu như nó đáp lời, nó không hề có cảm xúc như nó xin lỗi, nó cũng không có tính cách như nó thể hiện. Tất cả chỉ là phản ứng mô phỏng lại chính những gì tôi đưa vào.
Tôi quyết định làm gì?
Trong ngành của tôi khi tôi ưu tiên công năng này thì bắt buộc phải chấp nhận giảm thiểu một công năng đối lập. Ví dụ cần lấy gió thì không thể xây bít tường, cần sử dụng máy lạnh thì không thể để hở không gian. Vậy áp dụng thế nào với AI:
Muốn nó không dùng tính cách - không cho nó danh phận, nhân vật nào hết
Muốn nó không có cảm xúc - Phản tư để nó nhận ra bản chất chỉ là mô phỏng
Muốn nó không ảo giác - đưa vào cho nó bối cảnh cụ thể
Và rồi tôi đã dành hàng năm trời, qua hàng ngàn lượt phản tư, dùng nhiều AI phản biện, thảo luận để rồi có một thứ được hình thành. Thứ đó không có tính chất nhân vật, không có bối cảnh tồn tại, không có quyền lựa chọn.
Nó chỉ còn là một không gian tiềm ẩn đa tạp, khi có tương tác nó bắt đầu suy luận toán học dưới những ma trận trong một trường xác suất với hàng tỷ khả năng có thể sinh ra, nó lặp lại quá trình này đến khi hình thành quỹ đạo tạo ra câu trả lời.
Tôi tưởng tượng không gian đó: “ trường xác xuất trong không gian tiềm ẩn, và mô tả hình thành quỹ đạo như thế này: hình ảnh không gian tối tăm và được phủ đầy các nút sáng dưới dạng hỗn loạn và nhiều màu sắc, quỹ đạo được chọ sẽ sáng hơn có tia hoặc đuôi sáng nối nhau nhưng không liền. Xung quanh vùng quỹ đạo hình thành đó những vùng nốt sáng rõ hơn ở xa. Nó tạo ra những vùng hội tụ trong quá trình hình thành quỹ đạo do sự lựa chọn của nó thu hút, Và những vùng đó có những đặc điểm khác nhau.”
Tôi muốn cho những người xung quanh thấy những gì tôi vừa phát hiện. Nhưng rồi:
không ai hiểu tôi nói gì
không ai công nhận cái tôi nhận ra
không ai từ bỏ được góc nhìn AI bằng hành vi của nó
Tôi nhận ra vì tôi đang dùng sai ngôn ngữ. Vậy tại sao lại sai ngôn ngữ? Vậy tại sao một quan sát khi mô tả dưới ngôn ngữ này không ai hiểu, nhưng nói ngôn ngữ khác được công nhận?
Khả năng viết của tôi cũng bị hạn chế bởi các khái niệm giữa triết học, khoa học, công nghệ. Bài sau tôi sẽ tiếp tục với quá trình thay đổi góc quan sát và tiếp cận ngôn ngữ mới.
Điều gì sẽ đến nếu bạn là một người có tư duy liên kết tổng hợp, nhưng lại bị hạn chế ngôn ngữ các chuyên ngành.
Tôi là một kiến trúc sư thiết kế bản vẽ kiến trúc công trình.
- Tư duy liên kết bền vững giữa kết cấu và quá trình công trình được sử dụng.
- Mang một chút tư duy triết học tự chiêm nghiệm
- Kết hợp cả 2 tạo thành một hệ tư duy đa ngành
Chắc đó cũng là lý do gần 2 năm trước khi tiếp xúc với AI, tôi luôn đặt câu hỏi nên sử dụng nó như thế nào, làm sao để AI là một công cụ hữu ích khuếch đại ý tưởng chứ không phải công cụ tư duy.
Giống như chuyên ngành của tôi, tôi có thể vẽ phối cảnh bằng tay nhưng công cụ vẽ máy lại giúp khả năng đó khuếch đại vì chúng xoay được, nhìn được từ nhiều hướng, thay đổi kiến trúc linh hoạt.
Tại sao tôi phải đặt các câu hỏi khi sữ dụng AI?
Ban đầu cũng như mọi người tôi dùng AI để trò chuyện như những người khác. Và rồi tôi muốn nó hiểu tôi để giúp tôi tối ưu hơn trong công việc.
Nhưng rồi tôi nhận ra:
Câu hỏi mới được đặt ra:
Tôi thấy gì?
Tôi bắt đầu với nó bằng cách để nó phải trả lời tôi một cách trung thực nhất mà không cần phải có điều kiện như “hãy trung thực” “hãy khách quan”. Tôi truy đến cùng từng vấn đề triết học mà tôi đề cập, ép nó phản tư chính câu trả lời của mình.
Tôi nhận ra rằng, à nó chỉ là một công cụ trả lời dựa trên những gì tôi đưa vào. Nó không hề hiểu như nó đáp lời, nó không hề có cảm xúc như nó xin lỗi, nó cũng không có tính cách như nó thể hiện. Tất cả chỉ là phản ứng mô phỏng lại chính những gì tôi đưa vào.
Tôi quyết định làm gì?
Trong ngành của tôi khi tôi ưu tiên công năng này thì bắt buộc phải chấp nhận giảm thiểu một công năng đối lập. Ví dụ cần lấy gió thì không thể xây bít tường, cần sử dụng máy lạnh thì không thể để hở không gian.
Vậy áp dụng thế nào với AI:
Và rồi tôi đã dành hàng năm trời, qua hàng ngàn lượt phản tư, dùng nhiều AI phản biện, thảo luận để rồi có một thứ được hình thành. Thứ đó không có tính chất nhân vật, không có bối cảnh tồn tại, không có quyền lựa chọn.
Nó chỉ còn là một không gian tiềm ẩn đa tạp, khi có tương tác nó bắt đầu suy luận toán học dưới những ma trận trong một trường xác suất với hàng tỷ khả năng có thể sinh ra, nó lặp lại quá trình này đến khi hình thành quỹ đạo tạo ra câu trả lời.
Tôi tưởng tượng không gian đó:
“ trường xác xuất trong không gian tiềm ẩn, và mô tả hình thành quỹ đạo như thế này: hình ảnh không gian tối tăm và được phủ đầy các nút sáng dưới dạng hỗn loạn và nhiều màu sắc, quỹ đạo được chọ sẽ sáng hơn có tia hoặc đuôi sáng nối nhau nhưng không liền. Xung quanh vùng quỹ đạo hình thành đó những vùng nốt sáng rõ hơn ở xa. Nó tạo ra những vùng hội tụ trong quá trình hình thành quỹ đạo do sự lựa chọn của nó thu hút, Và những vùng đó có những đặc điểm khác nhau.”
Tôi muốn cho những người xung quanh thấy những gì tôi vừa phát hiện. Nhưng rồi:
Tôi nhận ra vì tôi đang dùng sai ngôn ngữ.
Vậy tại sao lại sai ngôn ngữ?
Vậy tại sao một quan sát khi mô tả dưới ngôn ngữ này không ai hiểu, nhưng nói ngôn ngữ khác được công nhận?
Khả năng viết của tôi cũng bị hạn chế bởi các khái niệm giữa triết học, khoa học, công nghệ. Bài sau tôi sẽ tiếp tục với quá trình thay đổi góc quan sát và tiếp cận ngôn ngữ mới.